09:06, 28/06/2013

Có một thực tế là nhiều bậc phụ huynh hiện nay, do sự bận rộn của cuộc mưu sinh đã phó mặc, bỏ bê con em mình cho nhà trường, thầy cô với câu nói cửa miệng: “Trăm sự nhờ các thầy cô” hay “Trăm sự nhờ nhà trường”.
 
Thậm chí, có người còn cực đoan cho rằng: Học sinh khi đã đến trường thì mọi việc tốt, xấu xảy ra đều do nhà trường. Chính suy nghĩ, nhận thức sai lầm trên đã dẫn đến sự buông lỏng trong việc quản lý, giáo dục con em của một số phụ huynh. Trong một xã hội, con người được giáo dục dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng hình thức giáo dục sâu sắc nhất, ảnh hưởng nhiều nhất đến nhân cách là giáo dục trong gia đình.
 
Hình thành, xây dựng, bồi đắp nhân cách là chức năng quan trọng nhất của gia đình, vì mỗi con người đều sinh ra, lớn lên trong một môi trường gia đình cụ thể. Việc giáo dục của gia đình bắt đầu từ lúc sinh ra cho đến cuối đời. Vai trò của cha mẹ, anh chị em, ông bà và những người thân khác trong gia đình đối với giáo dục con em là rất quan trọng, ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành nhân cách.
 
Sự mẫu mực của người lớn sẽ giúp trẻ em có được môi trường giáo dục tốt
Ảnh minh họa

Trong khi thẳng thắn, công khai chỉ ra những bất cập, yếu kém, tồn tại lâu nay trong chất lượng giáo dục, nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Thiện Nhân đã không ngần ngại chỉ ra chính phụ huynh, gia đình cũng là “tòng phạm”.
 
Trên thực tế, nhiều gia đình giàu có, mua quần áo “mốt”, xe “xịn”, điện thoại di động “sành điệu” cho con, sẵn sàng đáp ứng, chiều theo một cách vô điều kiện những nhu cầu, sở thích của con đã góp phần hình thành thói ăn chơi, đua đòi, quậy phá và vi phạm pháp luật. Bi kịch đã xảy ra cho không ít gia đình khi ban phát vật chất thiếu tính định hướng đối với con thay vì sự quan tâm sát sao, chặt chẽ, tình cảm yêu thương, chăm sóc, vỗ về.
 
Nhiều “mái ấm gia đình” đã trở thành “mái nhà lạnh lẽo” khi cha mẹ không quan tâm đến việc giáo dục con cái. Việc thiếu thốn tình cảm, thiếu hơi ấm của tình yêu thương từ phía gia đình đã tạo ra một “khoảng trống” tâm lý không gì bù đắp nổi dễ làm phát sinh ở con cái những biểu hiện tâm lý và hành vi lệch lạc.

Không có sự giáo dục nào tốt hơn là cha mẹ làm tấm gương sáng cho con cái noi theo. Tùy cử chỉ, hành động, cách hành xử của cha mẹ sẽ hằn sâu vào nếp nghĩ, nếp sống của con cái từ nhỏ cho đến lúc trưởng thành. Con cái nhìn vào tấm gương ấy mà cố gắng học tập, tu dưỡng. Điều đáng nói là đang xuất hiện tình trạng “lời nói không đi đôi với việc làm” trong một số phụ huynh.
 
Chẳng hạn cha mẹ cấm con hút thuốc, uống rượu nhưng người bố ngày nào cũng say xỉn hay lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc lá trên môi thì làm sao có thể bảo ban được con cái. Thời gian qua, cụm từ “Văn hóa giao thông” được dư luận và các phương tiện thông tin đại chúng nhắc đến nhiều.
 
Đáng nói là đối tượng xa rời “Văn hóa giao thông” đang ngày càng được “trẻ hóa” mà một trong những tác nhân dẫn đến tình trạng này là những hành vi vi phạm trật tự an toàn giao thông của người lớn diễn ra phổ biến, hàng ngày. Từ những hành vi ngỡ là “vô hại” như: Đi ngược chiều, đi xe leo lên vỉa hè, dừng xe dưới lòng đường đến những hành vi khác như: Vượt đèn đỏ, phóng nhanh, vượt ẩu, điều khiển phương tiện giao thông sau khi dùng nhiều bia, rượu…

Để giới trẻ thực sự hiểu và tự giác tham gia vào các hoạt động xây dựng cộng đồng văn minh, chính các thành viên trong gia đình cũng cần phải tự mình nâng cao hơn nữa ý thức bản thân khi sống trong cộng đồng. Từ đó, hình thành nên một thế hệ trẻ biết sống có văn hóa, khoan dung, lương thiện, biết tôn trọng bản thân mình và những người xung quanh.
 
Do ảnh hưởng từ Nho giáo, từ xưa dân ta lấy “tam cương”: Quân, sư, phụ làm gốc của đạo lý. Ba mối quan hệ: Vua - Tôi, Thầy - Trò, Cha - Con cũng có nét tương đồng với ba môi trường giáo dục mà chúng ta thường nhắc tới: Gia đình, nhà trường, xã hội. Cần có thái độ nhìn nhận, đánh giá nghiêm túc về vai trò, vị trí của nhân tố gia đình trong giáo dục để có biện pháp phối hợp đồng bộ.
 
Theo đó, giáo dục học sinh không phải là nhiệm vụ của duy nhất ngành giáo dục mà đó còn là nhiệm vụ của gia đình và xã hội. Trong đó, gia đình giữ vai trò trọng yếu. Hãy tạm gác lại một bên những yếu kém, bất cập của ngành giáo dục để xem xét, nhìn nhận ở gia đình, mỗi bậc phụ huynh đã làm gì trong việc phối hợp cùng nhà trường và xã hội để giáo dục con em mình? Và mỗi bậc phụ huynh, liệu đã trở thành những tấm gương sáng cho con noi theo hay chưa? Câu trả lời xin dành cho mỗi bậc làm cha, làm mẹ!

Bùi Minh Tuấn

Ban Biên tập

In
Chia sẻ Facebook

Các tin khác