Tiêu đề chính của bài viết

Đây là đoạn mô tả ngắn hoặc lời dẫn mở đầu cho nội dung.

08:08, 29/08/2013

“Trước lăng mộ người cựu chiến binh Mỹ, tôi lặng thầm trong suy nghĩ, phải chăng chân lý diệu kỳ, đau thương nhiều càng yêu quý nhau hơn. Joel PeterScotti, anh đã đến vì lẽ ấy, yêu mến Việt Nam, anh về đây yên nghỉ. Mong vơi đi một thời lầm lỗi, dẫu chiến tranh đã khép lại lâu rồi…”.
 
Đó là một đoạn trong bài hát “Có một lăng mộ như thế” của nhạc sỹ Quang Vượng, sáng tác dành riêng cho người cựu chiến binh Mỹ, Joel PeterScotti, một cựu binh từng tham chiến tại Việt Nam. Năm 2005, biết mình bị bạo bệnh, Joel âm thầm lập di chúc xin hai Chính phủ Mỹ và Việt Nam cho phép người thân thực hiện tâm nguyện, sau khi mất đưa một phần tro cốt của mình sang yên nghỉ tại Trung tâm Nhân đạo Nghệ An.
Di ảnh Joel PeterScotti
tại Trung tâm Nhân đạo Nghệ An
 
Chuyện từ Giám đốc Trung tâm
 
Để hiểu rõ hơn về người cựu chiến binh Mỹ đặc biệt đó, tôi đã có cuộc gặp gỡ và trò chuyện với Giám đốc Trung tâm, anh Lê Trung Thực. Vừa kể về Joel, anh Thực vừa dẫn ra khu miếu thờ khang trang, tọa lạc giữa hồ nước nằm trong khu Trung tâm. Bước chân vào trong, tôi bắt gặp di ảnh của Joel được đặt ở nơi trang trọng nhất, di ảnh với nụ cười thân thiện. Vừa lau bức ảnh của Joel, anh Thực vừa kể về mối cơ duyên mà họ đã gặp nhau, rồi trở nên thân tình thắm thiết như anh em.
 
Ngày 30/5/2001, nhóm các cựu chiến binh Mỹ cùng tổ chức “Đông Tây hội ngộ” lên thắp hương viếng các liệt sỹ TNXP tại Khu di tích lịch sử Truông Bồn. Và rồi dường như họ không muốn rời khỏi nơi đây, những cô gái, những nữ liệt sỹ TNXP Truông Bồn như muốn níu chân họ, “dẫn dắt”, “mách bảo” họ đến Trung tâm Nhân đạo Nghệ An, nơi anh Thực đang cưu mang trẻ em bị nhiễm chất độc màu da cam. Các em là nạn nhân thế hệ thứ hai, thứ ba của thứ hóa chất giết người mà cả thế giới phải khiếp sợ.
 
Anh Thực là một người cũng rất đặc biệt. Quê Phú Thọ, tốt nghiệp Trường Cao đẳng Dệt may, rồi văn hóa nghệ thuật, Thực vào Nghệ An mở lớp dạy nghề cắt may. Cơ duyên dẫn lối, thấy nhiều em khuyết tật lang thang, anh xin mở Trung tâm Nhân đạo. Dần dà, tạo được chỗ đứng, mỗi năm đào tạo từ 20 - 30 em khuyết tật, anh nhận nuôi tất cả trẻ bị bỏ rơi, kể cả bị dị tật, thiểu năng.
 
Các em nhỏ tại Trung tâm Nhân đạo Nghệ An
 
15 năm lập nghiệp trên đất Nghệ, anh không có vợ, chỉ nhận một đứa trẻ mồ côi làm con nuôi, đến nay đã tạo dựng được thương hiệu lớn, được tỉnh cho phép thành lập Trung tâm Nhân đạo. Trở lại với chuyện đoàn cựu binh Mỹ sang Việt Nam, lần đầu đến với Trung tâm Nhân đạo Nghệ An, nhóm cựu binh xúc động trước những mảnh đời bất hạnh đang được nuôi dưỡng tại đây. Ân hận và ra về trong nước mắt, những cựu binh Mỹ cho biết, họ sẽ còn trở lại nơi này, trong đó có cựu binh Joel PeterScotti.
 
Trọn đời vì trẻ em bất hạnh Việt Nam
 
Joel là một cựu chiến binh đặc biệt, bởi sau khi đến Trung tâm Nhân đạo Nghệ An, anh sang Việt Nam thêm hai lần nữa. Cùng với vợ và con đến Trung tâm, tham gia lao động, vui chơi với các học viên khuyết tật. Joel cùng vợ con và tất cả mọi người trong Trung tâm cùng cất lên những bài hát, những khúc ca để động viên, cổ vũ, góp phần tăng thêm nghị lực sống cho trẻ em bị khuyết tật.
 
Anh Thực kể, giữa chúng tôi lúc đó không hề có một khoảng cách nào, dù trước đây là người hai đầu chiến tuyến, dù trong quá khứ đã có nhiều lỗi lầm nhưng Joel vẫn hòa đồng, vui vẻ, thân mật với mọi người. Joel rất yêu thương trẻ em, nhất là những đứa trẻ không may mắn bị tật nguyền. Dường như anh nghĩ rằng, trong đó một phần có lỗi của anh. Joel từng tâm sự rằng, sau ba mươi năm trở lại đất nước Việt Nam, anh mới nhận ra sai lầm của mình, nhận ra sự lừa dối của Chính phủ đẩy anh và bạn bè anh vào cuộc chiến bất nghĩa. Anh cảm thấy ám ảnh và ân hận rất nhiều.
 
Chỉ một khoảng thời gian sống, làm việc và vui chơi ở Trung tâm, Joel cảm thấy mình như đã gắn bó chặt chẽ với nơi đây. Chỉ có ở đó, anh mới thấy được tình thương yêu thật sự giữa con người với con người. Không có sự thù hận, không có khoảng cách, chỉ có tình thương yêu lan tỏa. Vì vậy, trước khi chết, Joel chỉ có một tâm nguyện, được đưa một phần hài cốt về chính tại Trung tâm này, làm nơi yên nghỉ cuối cùng cho anh. Với một mong muốn rằng: “Chỉ có đất nước đó, con người đó, người Việt Nam hiền hậu, rộng lượng, tha thứ thì khi tôi chết đi mới mong linh hồn được siêu thoát”.
 
Vào lúc 15 giờ ngày 26/4/2006, tại Trung tâm Nhân đạo Nghệ An, các cựu binh Mỹ vẫn hay gọi là “Nơi gột rửa tâm hồn”, tập thể 33 cán bộ, nhân viên với gần 100 học viên khuyết tật, 30 cựu binh Việt Nam đã tiến hành buổi lễ đặc biệt, cảm động: Giao và nhận lọ dựng tro cốt của Joel do 3 cựu binh Mỹ mang tới. Và giờ đây, tại khu miếu, nơi tưởng niệm và để hài cốt của Joel, còn có thêm hài cốt của một cô gái, con của một cựu chiến binh Mỹ khác.
 
Cô gái có tên Megan, chưa bao giờ được đặt chân sang Việt Nam, nhưng qua lời kể của bố cô, qua câu chuyện cảm động về Joel, cô có ấn tượng mạnh mẽ về tình cảm chân thật của con người Việt Nam. Chính vì vậy, sau khi chết, người thân đã làm tròn tâm nguyện của cô, đưa một phần hài cốt về tại Trung tâm này.
 
Sau khi được nghe câu chuyện của Joel, nhiều cựu binh Mỹ đã tham gia đăng ký, muốn được đưa hài cốt của họ sang Việt Nam, như một lời xin lỗi, một sự ăn năn và trên hết là sự trân trọng con người Việt Nam. Hài cốt của họ ở đây, linh hồn của họ sẽ được yên nghỉ trong sự bao dung tha thứ của nhân dân Việt Nam.

Thiên Thảo

Ban Biên tập

In
Chia sẻ Facebook

Các tin khác

```