08:05, 23/05/2013

Cũng trong thời gian này, ông là đại diện của thể thao Việt Nam tham dự nhiều đấu trường danh giá trên thế giới, trong đó có thế vận hội Olympic Moscow 1980.
 
Trở về sau vinh quang, ông đối mặt với cơm áo gạo tiền, cuộc sống mưu sinh dấm dẳng. Ít ai biết rằng, niềm tự hào một thuở của thể thao nước nhà và của ngành Công an, nay đang phải vật vã mưu sinh với cơm áo gạo tiền, chống chọi với đủ loại bệnh tật của tuổi già và mơ hoài một giấc mơ về ngôi nhà mới.
 
Kiện tướng một thời
Vinh quang của một chiến sỹ cảnh vệ… trên đường đua
Nguyễn Quyền quê ở xóm Đông Vĩnh, xã Song Lộc, huyện Can Lộc (Hà Tĩnh). Ông là học viên K17 của Học viện Cảnh sát nhân dân, đóng ở Suối Hai, thuộc Ba Vì (Hà Tây cũ). Năm 1974, khi đang học dở năm thứ 2, do yêu cầu công tác, được chuyển về công tác tại Cục Cảnh vệ, thuộc Bộ Tư lệnh Cảnh vệ và cũng tại đây, tài năng của Nguyễn Quyền trong các môn thể dục thể thao được phát hiện.
 
Từ đó, cuộc đời của anh lính cảnh vệ Nguyễn Quyền đã gắn chặt với những cuộc thi thố tài năng trong và ngoài ngành, cả toàn quốc cũng như đấu trường quốc tế.
 
Cuộc thi đầu tiên mà Nguyễn Quyền tham dự là vào năm 1975, khi ấy ông là đại diện duy nhất của Cục Cảnh vệ đi thi toàn ngành khu vực miền Bắc. Trên đường đua 10 km quanh vườn Bách Thảo cũ, ông đã nhanh chóng bỏ xa trên 60 VĐV khác để cán đích đầu tiên. Một năm sau đó, tại cuộc thi chạy giải việt dã toàn quốc tổ chức tại Nha Trang, Nguyễn Quyền là một trong những VĐV đại diện cho thể thao Công an nhân dân tham dự.
 
Năm đó, ông cũng ẵm luôn giải quán quân. Bắt đầu từ đó cho đến năm 1981, Nguyễn Quyền tham gia các giải việt dã trong nước và gần như giải nào cũng đạt quán quân, đặc biệt là giải việt dã của Báo Tiền phong tổ chức hàng năm.
 
Đã có thời điểm, mọi người suy tôn ông là VĐV vô đối trên các đường đua và trong khoảng thời gian ở đỉnh cao sự nghiệp ấy, Nguyễn Quyền được bầu chọn là một trong 10 VĐV xuất sắc nhất toàn quốc. Tại đấu trường Olympic Moscow năm 1980, ông cùng với VĐV Trần Thị Soa là hai đại diện của Việt Nam tham dự bộ môn marathon tại thế vận hội. Dù đã rất nỗ lực, song Nguyễn Quyền cũng chỉ xếp thứ 50 trong tổng số 76 VĐV tham dự. Bộ sưu tập Huân, Huy chương của ông cũng thật đáng nể, khi có tới 24 Huy chương Vàng và 1 Huy chương Đồng.
 
Quên lãng, đói nghèo và bệnh tật
Năm 1982, phần vì thấy sức khỏe giảm sút, phần vì hoàn cảnh gia đình nên ông đã xin chuyển công tác về quê để đỡ đần gia đình. Lúc này, Nghệ An và Hà Tĩnh đang chung tỉnh nên Nguyễn Quyền được chuyển công tác về Phòng Chính trị thuộc Công an Nghệ Tĩnh, làm Tổ trưởng phụ trách thể dục thể thao.
 
Gần 10 năm công tác tại đây, kiện tướng Nguyễn Quyền đã có nhiều đóng góp trong phong trào, khơi dậy tinh thần thể thao thượng võ trong Công an nhân dân ở hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh. Đến năm 1991, bệnh tật hành hạ vì những cố gắng trên đường đua thời kỳ đỉnh cao, ông xin về nghỉ hưu theo chế độ bệnh binh, mất sức. Cũng từ đó, “đại úy Công an Nguyễn Quyền” với những thành tích vô đối trên đường đua đã dần chìm vào quên lãng.
 
Nguyễn Quyền là con trai duy nhất của liệt sỹ Nguyễn Thực, hy sinh trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp (1954), khi ông mới 4 tuổi. Sau này, mẹ ông tái giá, ông có thêm 6 người em cùng mẹ khác cha. Năm 1972, Nguyễn Quyền lập gia đình với nữ thanh niên xung phong Trần Thị Lộc.
 
Hai vợ chồng có 4 người con, chỉ duy nhất cậu con trai thứ 3 Nguyễn Văn Dũng (SN 1982), hiện đang công tác tại Trại giam Xuân Hà (Tổng cục VIII, Bộ Công an) là nối được nghiệp cha, còn lại các con ông đều thoát ly, làm ruộng.
 
 Với Kỷ niệm chương của thời kỳ “ông hoàng” trên đường chạy
 
Cựu kiện tướng lừng danh một thời nhớ lại, ngày đó vinh quanh luôn bủa vây, đỉnh cao sự nghiệp cứ vin vào ông hết năm này đến năm khác, nhưng giải thưởng thì chẳng có gì ngoài biểu tượng của chiếc cúp vô địch, có khi là bình hoa bằng nhôm, khi thì vỏ đạn cối có khắc tên của cuộc thi mình tham gia. Tuy vậy, lúc bấy giờ, vật chất là điều gì đó xa xỉ, tinh thần “fair play” mới là yếu tố tiên quyết nên có nhiều hôm phải nhịn đói, nhưng đã ra đường đua là phải gắng chạy ở mức tốt nhất có thể.
 
Trong nghiệp marathon của mình, đã không ít lần Nguyễn Quyền tiểu tiện ra máu vì cố gắng quá sức. Và sự lao lực ấy đã để lại hậu quả nghiêm trọng cho đến ngày hôm nay, ấy là hai quả thận của ông đã bị sỏi, trong đó thận trái bị ứ nước độ 2. Cách đây 2 năm, chịu không thấu nên ông phải vay mượn tiền bạc để đi mổ.
 
Hiện, thận trái còn 1 viên sỏi có đường kính 16 mm. Ngoài ra, ông còn phải chung sống với căn bệnh tá tràng và gan nhiễm mỡ. Đôi chân của ông cũng chịu ảnh hưởng nặng nề từ những lao lực của thời trai trẻ, giờ đây mỗi khi trái gió trở trời, khớp gối lại đau nhức.
 
Vậy nên, không ngoa khi nói rằng, Nguyễn Quyền giờ đây như cái ống đo nhiệt biểu, thời thiết thay đổi là cơ thể ông lại run bần bật như lò xo, đau đớn vô cùng. Mấy chục năm qua, ông đã quen với sự quên lãng của mọi người, quen với những khốn khổ và cả lo lắng tủn mủn, tầm thường về vật chất mỗi ngày.
 
Chỉ cho tôi căn nhà cấp 4 đã xuống cấp nghiêm trọng, kiện tướng Nguyễn Quyền cho biết, ngôi nhà được làm từ năm 1984, đến nay đã mục nát, xuống cấp, ngày nắng nằm bên trong có thể nhìn thấy mây bay ngoài trời. Ngày mưa, bà nhà đưa đủ thứ vật dụng để hứng nước. Ông ước có ít tiền để sửa sang lại, sống những ngày cuối đời trong yên bình mà sao ước mơ ấy cứ mãi chơi trò bắt bóng với ông.
 
“Bệnh tật, đói nghèo thì bản thân có thể chịu đựng được. Chứ cảnh nhà dột, ngẫm mà thấy tủi phận ghê gớm. Cả chục năm nay, tính chuyện chắt bóp để sửa nhà mà góp hoài không đủ. Lương hưu của hai ông bà, gộp lại mỗi tháng chưa đầy vài triệu bạc, nên muốn làm cái gì cũng thật khó”, ông Quyền thở dài trong bất lực.

Thiên Thảo

Ban Biên tập

In
Chia sẻ Facebook

Các tin khác